Ở Trọ, không ban thờ thì thắp hương ở đâu?
Ở Trọ, không ban thờ thì thắp hương ở đâu?
Có bạn trẻ inbox cho Tuệ Minh hỏi:
Em sống trong nhà trọ vài mét vuông.
Không chỗ thờ,
Không bàn thờ.
Mỗi lần đến mùng một hay rằm, chỉ biết đứng im vài giây.
Rồi quay đi, lòng hơi khựng lại.
Thấy thiếu một cái gì… không thể nào gọi bằng tên được.
Định Diệu Hương nghĩ :
Không có bàn thờ riêng – không có nghĩa là thiếu lòng thành.
Chỉ cần lau sạch một góc bàn.
Đặt ly nước trong.
Đốt một nén nhang sạch, cho khói bay lên.
Không cần khấn nhiều lời.
Chỉ cần đứng yên.
Nhiều người nghĩ :
Phải đủ lễ,
Phải có bàn thờ,
Thì mới gọi là thờ cúng.
Nhưng thật ra – lòng thành thì không đo bằng mâm cao, cỗ đầy.
Mà đo bằng tấm lòng.
Ở đâu cũng có thể thắp được một nén.
Không vì cầu xin,
Không vì sợ hãi,
Mà chỉ để nhắc mình : có gốc.
Và người khuất – vẫn còn ai đó đang nhớ tới.
Một người trẻ, giữa phố xá ồn ào, bận bịu đủ điều,
mà vẫn nhớ dừng lại để thắp nén nhang,
là người không quên gốc – cũng không quên chính mình.
•
Tuê Minh không dạy chỉ quan sát và tự trải nghiệm rồi đúc kết.
Content ở đây chỉ là tàn tro của trải nghiệm, thấy Đúng thấy Hay chỉ note lại để sau này có con có cháu chỉ cần đưa ra không cần nói nhiều.
Ai thấy có ích – Giữ lấy.
Ai thấy vô vị – Có thể lướt qua.
