Cúng Rằm mà chẳng hiểu tại sao?
Cúng Rằm mà chẳng hiểu tại sao, do Ông Bà không dạy hay từ xưa vẫn vậy.
Tuệ Minh từng đến ăn Rằm ở một nhà :
Gian bếp rộn ràng. Nồi kho sôi nhẹ. Hoa trái được bày ra trang nghiêm.
Người trong nhà tất bật: “Chén này để cúng. Dĩa kia cho đẹp mâm.”
Có đứa trẻ tầ lớp 7 chạy ra hỏi :
– “Mình cúng rằm vì sao vậy?”
Có người đáp liền :
– “Ờ thì… rằm là ngày trăng tròn. Cúng cho đủ lễ.”
Người khác chêm thêm :
– “Cúng để không bị xui, cho may mắn.”
Mọi người đều quen với việc cần làm – nhưng chẳng mấy ai nhớ vì sao làm.
Ngày xưa, bà của Tuệ Minh nói :
– “Rằm là lúc trăng tròn – tượng trưng cho sự viên mãn. Cúng để lòng người hướng thiện, dâng lòng thành lên tổ tiên, chư vị.”
– “Mâm cơm không phải để ‘xin’ – mà là để ‘dâng’. Không phải vì sợ – mà để biết ơn.”
Giờ đây, giữa thời buổi đủ đầy, mâm cúng đôi khi chỉ còn là cái lễ… mà chẳng còn cái tâm – Làm theo lệ, chứ không theo lòng.
Người cúng – đôi khi cũng quên đứng khấn.
Trẻ nhỏ – chỉ thấy món ngon sau khi hạ lễ.
Và cái rằm – trở thành ngày ‘phải’ cúng, không còn là ngày ‘muốn’ lắng lòng.
Tuệ Minh nghĩ :
“Có khi cái quan trọng nhất trong ngày rằm – không phải mâm cao cỗ đầy.
Mà là có người trong nhà còn nhớ cúi đầu… và nhớ về điều mình đang làm là để làm gì.”
Phật gia dạy:
“Không phải việc làm nào cũng có phước – chỉ việc làm có tâm mới sinh thiện quả.”
Định Diệu Hương không dạy chỉ quan sát và tự trải nghiệm rồi đúc kết.
Content ở đây chỉ là tàn tro của trải nghiệm.
Chỉ note lại để sau này có con có cháu chỉ cần đưa ra không cần nói nhiều.
Tuệ Minh chỉ mong quý anh chị đọc bài với một tâm thế :
Đọc kỹ – Hiểu sâu – Lan tỏa những điều tích cực cho nhiều người biết nhất là những người thân yêu của mình.
Ai Có thể đọc câu chuyện – Chia sẻ để lan tỏa điều tốt
